Truyện ngắn : tình "cha con", không biết tác giả là ai hết ^^

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Truyện ngắn : tình "cha con", không biết tác giả là ai hết ^^

Bài gửi by Admin on Fri Jul 25, 2008 8:08 pm

Nghỉ hè, giáo viên trường tôi được công đoàn cho đi tham quan nghỉ mát bốn ngày ở Đà Lạt.
"Phố núi cao, phố núi đầy sương". Tôi lang thang một mình trên những con đường hoa cỏ xinh tươi đẫm sương trong nắng sớm. Phải chi Hiếu của tôi không có việc phải về quê thì giờ đây hai đứa ruổi rong, biết bao hạnh phúc! Mai là ngày cuối, ghé qua chợ mua chút quà về cho em vậy.
Vừa bước vào chợ, tôi gặp ngay một thằng bé. Nó chỉ trên dưới mười một tuổi. Dạy học bao năm rồi, tôi tin vào khả năng đoán tuổi khá chính xác của mình. Không phải tự nhiên mà tôi chú ý đến nó. Con nít chừng ấy tuổi rách rưới, còm cõi, bán vé số, lượm bọc mủ ở đâu cũng có, nhưng ở thằng bé này có cái gì đó làm tôi thương cảm nao lòng. Đôi mắt sáng với cái nhìn biết nói buồn bã. Bộ quần áo rách mấy chỗ nhưng có vẻ sạch sẽ. Nó đứng nép bên góc phố tránh sương, tay cầm bó hoa li ti những bông màu tím... Trông nó như một thi sĩ đang thả hồn về kí ức, chẳng giống một đứa bé bán hoa chút nào.
- Hoa này có bán không cháu bé ? - Tôi nói khẽ nhưng cũng đủ làm thằng bé giật mình.
Nó ngước đôi mắt dễ thương nhìn tôi, trong đôi tròng đen có bóng dáng của niềm vui lấp lánh :
- Dạ, có ạ !
- Hoa này tên là gì, cháu nhỉ ?
- Dạ đây là hoa salem. Nó lâu tàn và biến đổi màu nữa, chú ạ !
Tôi đỡ lấy bó hoa, nhìn nó kĩ hơn, rồi hỏi :
- Trời lạnh quá, sao cháu mặc phong phanh thế này ? Bị cảm đấy. Ba mẹ cháu đâu ?
Thằng bé quay mặt về phía khác. Niềm vui vừa ánh lên trong mắt nó vụt tan mất.
- Chú hỏi để làm gì ? Cháu cũng chẳng còn bộ nào khác.
- à ! - Tôi bối rối thực sự. Để làm gì ? Tôi chỉ là một khách qua đường nhàn du, xa lạ.
- Chú thấy cháu... giống đứa cháu ở nhà bên, nên chú nhớ. Bây giờ chú sẽ mua hết hoa cho cháu. Thế nhé, tiền của cháu đây !
Tôi móc túi đưa tờ hai chục ngàn cho nó. Thằng bé cầm tờ giấy bạc tần ngần rồi nhìn tôi ngỡ ngàng :
- Chừng ấy hoa chỉ bán có bốn năm ngàn thôi. Chú...
- ừ, chú biếu cháu thêm ăn quà, được chứ ?
Tôi nhéo mắt cười thân thiện. Thằng bé chớp mắt cảm động, mân mê tờ giấy bạc trên tay.
- Cháu đã ăn gì chưa nào ? Sáng giờ chú chưa có gì cho vô bụng. Kiến bò lung tung trong bao tử rồi đây. Hai chú cháu mình đi ăn sáng, chú bao nhé !
Nghe tôi rủ, thằng bé lắc đầu nhè nhẹ, nhưng vẫn bước đi khi tôi cầm tay. Bên tô phở ngon lành bốc khói, thằng bé lộ hết nét háu ăn trẻ con, nhưng nó vẫn cố ghìm nén một cách đáng phục. Hẳn lâu lắm nó chưa được ăn ngon như thế. Tôi ăn chầm chậm, nhớ về những năm tháng khốn khổ của mình.
- Nào, giờ cháu kể cho chú nghe về cháu đi nào.
Thằng bé lặng im ngần ngừ đắn đo một lúc, rồi buột miệng :
- Cháu không có ba mẹ.
- Cháu nói thật chứ ?
Thằng bé gật đầu, rưng rưng nước mắt :
- Ba cháu chết, mẹ cháu đi lấy chồng, bỏ cháu cả năm nay rồi. Ông ấy không muốn mẹ dẫn cháu theo.
- Rồi cháu làm sao mà sống ?
- Cháu mua hoa chịu, bán rồi đem trả vốn kiếm lời.
- Thế nhỡ không bán được thì sao ?
- Thì cháu nhịn đói. Tối cháu ngủ nhờ ở lò bánh mì. ở đó ấm mà lâu lâu người ta cho cháu bánh bị hư, ăn cũng ngon lắm.
- Cháu không còn bà con thân thiết gì sao ?
Thằng bé lắc đầu. Cái lắc đầu nặng trĩu. Lòng tôi chợt mềm đi trong niềm thương mến. Biết giúp nó thế nào đây ? Cho nó thêm ít tiền rồi thôi ư ? Hay... hay đem nó về nuôi ? ý nghĩ ấy lướt qua đầu làm tim tôi run lên, nao nao.
- Cảm ơn chú đã cho cháu ăn. Cháu đi...
- Cháu... này, cháu tên gì nhỉ ?
- Cháu tên Yên. Thái Yên. Ba cháu nói tên cháu là bình yên, là khói Mẩy ở một nơi yên bình.
- Yên này... Thế cháu có muốn... tôi thoáng nghĩ đến Hiếu, đến gian phòng độc thân của mình. Thôi kệ, tôi mỉm cười nói tiếp : - Đây là địa chỉ chú trọ. Nếu cháu muốn theo chú về Long An thì sáng mai đến sớm, trước tám giờ. Chú làm thầy giáo cũng nghèo, nhưng chú có thể cho cháu ít chữ. Chú không muốn cháu rách rưới lang thang mãi tới lớn. Cháu cứ suy nghĩ đi nhé. Tạm biệt !
Tôi bắt tay thằng bé như nó là một đàn ông thực thụ.
Sáng hôm sau, hành lí đã xếp xong xuôi trên xe. Mọi người đều yên vị, chỉ chờ tài xế nổ máy là chuyến về bắt đầu. Đúng lúc đó thằng bé hớt hải chạy đến. Những đoá hoa salem trên tay nó đong đưa theo bước chạy.
- ồ, cháu đến muộn thế ?
- Cháu đến nhà trọ, người ta nói chú đã lên xe, cháu cứ tưởng là không kịp nữa rồi.
Thằng bé đưa cho tôi bó hoa, sà vào lòng tôi tin cậy. Tôi hỏi :
- Cháu đã suy nghĩ kĩ rồi phải không ?
Thằng bé chớp mắt nhìn tôi. Một đốm lửa nồng nàn yêu thương lung linh trong đôi tròng đen to ướt của nó.
Mấy người bạn đồng nghiệp ngồi gần quay qua nhìn tôi với thằng bé. Những tia nghi ngờ làm u tối cái nhìn soi mói. Làm điều tốt cũng không dễ dàng chút nào. Tôi choàng chiếc áo khoác lên người nó. Thằng bé đỏ mặt sung sướng khi tôi ôm nó vào lòng. Tôi không đành lòng để một đứa bé dễ thương thế này trở thành kẻ "bụi đời", có thể sinh ra trộm cắp giật dọc sau này. Tôi cũng mồ côi cha. Nếu mẹ tôi không hy sinh ở vậy tảo tần lo cho tôi thì liệu tôi có khác gì thằng bé bây giờ ?
Xe dừng lại một quán ăn ven phố nhỏ dọc đường. Tôi kéo thằng bé vào một hiệu quần áo, mua cho nó bộ đồ thể thao màu xanh đậm viền trắng. Trông nó thật đáng yêu với đôi giày bata dưới chân và chiếc mũ lưỡi trai trên đầu. Tôi nheo mắt nhìn nó cười hớn hở. Niềm vui trong lòng tôi nhiều gấp đôi niềm vui trong lòng nó. Hai chú cháu ăn cơm tấm, tôi mua thêm cho nó mấy cái bánh bao và một bịch kẹo trái cây.
- Chú biết hôn ? có khi cả ngày cháu phải nhịn đói. Cháu uống nước no rồi đi ngủ.
Tôi xoa đầu nó, bùi ngùi. Sẽ không còn phải nhịn đói uống nước đi ngủ nữa đâu, cháu ạ !
Nhưng niềm vui của hai chúng tôi không kéo dài được lâu. Chẳng biết bạn bè trong trường kháo nhau thế nào mà sáng hôm sau, khi về đến nhà tập thể, Hiếu hầm hầm đến gặp tôi. Đôi mắt xinh đẹp của em xoe tròn như có lửa. Em ném bó hoa salem tôi gửi tặng lên bàn rồi bật khóc tức tưởi :
- Anh làm như vậy là sao ? Anh nói với tôi, anh chưa đủ khả năng làm đám cưới. Anh muốn dành dụm thêm một thời gian để đảm bảo đời sống sau này. Thế mà bây giờ anh đem ở đâu cái thứ cha vơ chú váo, đầu đường xó chợ về nuôi báo cô !
- Hiếu, em bình tĩnh nghe anh nói đã. Em...
- Có thật là anh lượm cái thứ con hoang về nuôi không, hay nó là con ruột của anh bỏ rơi bao năm, giờ tìm thấy được ? Tôi cho anh biết : hoặc anh bỏ nó, hoặc là hai đứa mình không còn gì để nói.
Hiếu đùng đùng bỏ đi như lúc đến. Tôi đứng nhìn mấy cành salem vương vãi bông tím mà buồn đến ngẩn ngơ. Hiếu của tôi đó sao ? Thằng bé không biết đã đứng sau lưng tôi tự bao giờ, nước mắt vòng quanh má. Tôi ôm nó vào lòng vỗ về : "Đừng khóc, con trai ! Ba sẽ không bỏ con đâu".
Thằng bé ghì chặt lấy tôi, úp khuôn mặt nhoè nhoẹt nước vào ngực tôi âm ấm.
Một tình cảm ấm áp lan tỏa trong tim tôi, làm dịu những xót xa vừa đấy. Không có gì phải chọn lựa. Tôi sẽ ở vậy với con trai, chờ một ngày Hiếu hiểu ra và trở lại. Tôi tin Hiếu sẽ đến với cha con tôi vào một ngày đẹp trời nào đó.
Hết
avatar
Admin
Quản trị viên
Quản trị viên

Tổng số bài gửi : 114
Age : 23
Đến từ : Tập đoàn T11 trường THCS Nguyễn Hiền - TP Nha Trang - tỉnh Khánh Hòa.
Registration date : 16/05/2008

Xem lý lịch thành viên http://t11nguyenhien.big-forum.net

Về Đầu Trang Go down

Re: Truyện ngắn : tình "cha con", không biết tác giả là ai hết ^^

Bài gửi by Hải Yến on Fri Jul 25, 2008 8:36 pm

hay và cảm động ghê admin ơi. Tình cảm cha con thật tuyệt nhỉ. Mà Admin kiếm cái này ở đâu ra thế? Question
avatar
Hải Yến
Gắn bó với T11
Gắn bó với T11

Tổng số bài gửi : 54
Age : 23
Đến từ : nhà mình
Registration date : 31/05/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết